Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

"Vua Mèo" qua lời kể của người cháu nội Vương Duy Bảo

"Vua Mèo" qua lời kể của người cháu nội Vương Duy Bảo

Ông Vương Duy Bảo, cháu nội Vua Mèo - Vương Chí Sình (Ảnh: Xuân Hải)


Ông Vương Duy Bảo, cháu nội Vua Mèo - Vương Chí Sình (Ảnh: Xuân Hải)


Mái tóc điểm bạc, khuôn mặt suy tư, lộ rõ những nếp nhăn trên vầng trán của người đàn ông gần 60 tuổi, bên ấm trà trong căn phòng nhỏ của khu tập thể trên phố Trần Quang Diệu, Hà Nội, ông kể cho tôi nghe về cuộc sống của Vua Mèo - Vương Chí Sình.


Ông là Vương Duy Bảo, cháu nội của Vua Mèo, hiện đang giữ cương vị Phó Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.


Trước khi kể về ông nội của mình, ông Bảo ngồi trầm tư khá lâu như để hồi tưởng lại ký ức một thời đã qua. Với chất giọng đều đều, trầm ấm ông tâm sự: Cái tên Vua Mèo là do người dân kính trọng, tự suy tôn đối với cụ tôi - Vương Chính Đức, rồi sau này người dân cũng gọi ông nội tôi - Vương Chí Sình là Vua Mèo, chứ thực ra cụ và ông nội tôi không xưng vua.


“Ngày xưa, vào triều nhà Nguyễn, cụ tôi là Vương Chính Đức đã được triều đình phong làm quan để cai quản khu vực miền biên viễn. Chứ ông cụ có là vua hay xưng vua bao giờ đâu”, ông Vương Duy Bảo cho hay.


Ông Bảo tiếp lời, tên gọi Vua Mèo là nhân dân kính trọng đặt cho ông nội mình - Vương Chí Sình. Vào những năm 1940, để chống lại Nhật - Pháp, không cho chúng xâm chiếm vùng đất Sà Phìn, Đồng Văn, Hà Giang, lúc đó ông nội tôi là Vương Chí Sình gần 40 tuổi, đã đứng lên kêu gọi, tập hợp đồng bào dân tộc H’Mông trong vùng, mua vũ khí, lương thực để chống lại phát xít Nhật và thực dân Pháp. Khi đó người dân tộc H’Mông nơi biên viễn đã tôn ông Vương Chí Sình làm thủ lĩnh của vùng đất này. Rồi sau này, người dân ở dưới xuôi lên Hà Giang công tác, làm ăn cũng gọi Vương Chí Sình là Vua Mèo.


Và từ đó tên gọi Vua Mèo được lan truyền trong cách xưng hô của bà con nơi đây, xuất phát từ sự kính trọng của người dân dành cho ông. Tuy nhiên, cuộc sống thường nhật của Vua Mèo - Vương Chí Sình lại rất giản dị, dễ gần.


Sinh ra tại Sà Phìn, giữa cao nguyên đá Đồng Văn năm 1900, người con trai H’Mông Vương Chí Sình dáng người thư sinh, ăn nói nhẹ nhàng, được thừa hưởng đức tính cần cù, chịu khó của bố là cụ Vương Chính Đức. Khi đó cuộc sống của người H’Mông rất khó khăn, chủ yếu sinh sống trên những ngọn núi đá, nương ngô, loài cây anh túc chênh vênh bên sườn núi, mọi giao thương gần như không có, trong khi đó kho chứa thuốc phiện ngày một nhiều thêm.


Để tìm lối thoát cho cuộc sống đói nghèo, khi đó chàng trai Vương Chí Sình mới 30 tuổi đã tự đi tìm hiểu “thị trường”, giao thương, buôn bán thuốc phiện với các thương gia tỉnh Côn Minh, Trung Quốc, sau đó là các thương nhân Pháp (khi đó mặt hàng thuốc phiện chưa bị cấm). Từ đó, từng cân thuốc phiện được chuyển hóa thành những đồng bạc xòe, những thỏi vàng lấp lánh cứ ngày một đầy dần trong kho của “Vua Mèo”.


Mặc dù, có rất nhiều vàng, bạc nhưng cuộc sống của Vua Mèo thật giản dị. Sáng sáng, khi tiếng gà rừng gáy báo canh năm, ông cũng như mọi người trong gia đình đã thức dậy, đầu đội nón lá, tay cầm cuốc, lưng giắt dao quắm, mang theo từng gói mèn mén - đồ ăn được nấu bằng ngô, món ăn truyền thống của người H’Mông và đi chân trần lên nương trồng rau, tỉa bắp.


Ông Bảo cho biết: Ông nội tôi thường mặc bộ quần áo chàm đen do gia đình tự dệt, ngay cả đôi dép cũng được bện từ những sợi rơm của lúa nương. Ông nội tôi thường ngủ trên tấm phản được ghép từ những mảnh gỗ rừng. Mùa đông để chống rét, ông ngủ trên tấm nệm được làm từ những sợi bông lau, không có gì khác biệt.


Đến bữa ăn, ông lại cùng con cháu trong gia đình quây quần bên mâm cơm mèn mén, rau cải và rất hiếm có các loại thức ăn khác như cá, thịt, bởi vì sống trên núi không có ao, hồ. Chỉ có điều theo phong tục của người H’Mông, đàn bà không được ngồi ăn cùng mâm với đàn ông mà phải ngồi mâm riêng.


“Trước đây cuộc sống của người dân H’Mông là tự cung, tự cấp nên mãi sau này, khi thông thương và có nhiều tiền bạc, ông nội tôi mới mua sắm những thiết bị đắt tiền như giường lò xo, máy phát điện, đèn điện....”, ông Bảo nói.


Xuân Hải



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dịch vụ Bảo vệ Hộ tống


Dịch vụ Bảo vệ Hộ tống

Dịch vụ "Bảo vệ Hộ tống vận chuyển các tài sản có giá trị và tiền mặt cho các công ty, trung tâm thương mại…
Bằng các phương tiện vận chuyển, kèm theo đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp cùng các trang thiết bị hiện đại. Quý Khách Hàng hoàn toàn có thể yên tâm khi giao phó tài sản của mình cho chúng tôi. Với kinh nghiệm chuyển tiền cho các công ty chúng tôi hợp tác cùng các trung tâm thương mại lớn, quý khách hàng hoàn toàn có thể an tâm về dịch vụ áp tải tiền của chúng tôi.


==============================

DỊCH VỤ BẢO VỆ HỘ TỐNG, ÁP TẢI VẬN CHUYỂN TIỀN & HÀNG HÓA CÓ GIÁ TRỊ

I. ĐẶC ĐIỂM:

1. Khái niệm:

Bảo vệ vận chuyển hàng hóa là sử dụng vũ trang để bảo vệ an tòan trong giao nhận và trên đường vận chuyển.

2. Đặc điểm:

Bảo vệ và vận chuyển hàng hóa hoạt động chủ yếu trên đường thông qua nhiều địa hình địa vật phức tạp, hoạt động phân tán nhỏ lẻ, quá trình bảo vệ vận chuyển hàng không tạo ra sự chú ý của nhiều người nhất là bọn tội phạm dễ phát hiện thấy.

II. YÊUCẦU

1.Bảo vệ tuyệt đối hàng hóa từ khâu giao nhận, quá trình vận chuyển không để bọn tội phạm cướp phá hư hỏng hay mất mát

2.Giữ nguyên mẫu mã, niêm phong, kẹp chì từ khi nhận quá trình vận chuyển đến khi giao hàng.

3.Giữ bí mật không được tiết lộ tên hàng, số lượng hàng, thời gian giao nhận, xuất phát, địa điểm tạm dừng, phương án bảo vệ

4.Yêu cầu về nghiệp vụ:

Tiến hành ngụy trang nghi binh nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của đối tượng.

Giám sát chặt chẽ các thủ tục trước khi giao nhận.

III. TỔ CHỨC BẢO VỆ VẬN CHUYỂN HÀNG HÓA

1. Công tác chuẩn bị:

Nghiên cứu quán triệt nắm vững chỉ thị mệnh lệnh của cấp trên giao cho.

Tiển hành xây dựng phương án bảo vệ.

Lựa chọn các nhân viên có phẩm chất năng lực sức khỏe.

Chuẩn bị đầy đủ và kiểm tra phương tiện vật chất phục vụ cho quá trình bảo vệ.

2. Bằng xe ôtô.

Một đoàn xe gồm nhiều xe chở hàng thì chỉ huy tổ bảo vệ ngồi ở xe đầu để chỉ huy chung duy trì tốc độ xe chạy, chỉ huy chiến đấu khi gặp tội phạm

Cấp phó chỉ huy ngồi xe sau cùng quán xuyến đoàn xe liên lạc với cấp trưởng.

Còn lại mỗi xe bố trí một tổ từ 2 đến 3 nhân viên bảo vệ trong đó có một nhóm trưởng, nhóm trưởng ngồi trong buồng lái vừa quan sát phía trước và vừa duy trì xe chạy theo tốc độ quy định còn lại 2 nhân viên ngồi trong thùng xe bảo vệ hàng và quán xuyến phía sau.

3. Bằng xe lửa.

Hàng chở trên một đoàn tàu riêng, mội toa tàu bố trí 2 nhân viên, vị trí 2 đầu toa, người chỉ huy ở vị trí giáp đầu máy chỉ huy chung chỉ huy phó ở vị trí toa cuối.

Hàng chở riếng 1 toa móc chung với đoàn tàu thì bố trí 6 nhân viên có 1 nhân viên chỉ huy.

4. Những trường hợp cần phải cảnh giác cao độ.

Bốc xếp hàng cần phải có sự giám sát của người có trách nhiệm theo đúng kế hoạch.

Nếu vận chuyển theo định kỳ phải chú ý hiện tượng xung quanh xem có gì là: người xe, vật cản.

Không chỉ đề phòng trộm cắp mà phải an tòan không rách, vỡ bể.

Nếu phương tiện hư phải dừng lại thì không được rời xe, quan sát liên tục xung quanh (chú ý không cho mất cả xe)

Nếu dừng xe vì đèn đỏ, ách tắc giao thông phải quan sát xung quanh xem có gì lạ không.

Vận chuyển phải đúng lộ trình trong kế hoạch, không được thay đổi tùy tiên.

Nếu có sự cố không đến đúng giờ phải báo cáo cho người có liên quan về lý do, địa điểm, tình hình sự cố xảy ra và phải liên tục.