Bàng hoàng, đau xót, tiếc thương. Ai nghe tin em mất cũng không khỏi thảng thốt gọi tên em. Giờ này, dù có bao nhiêu người gọi tên em, em cũng không thể trả lời được nữa rồi, Mẫn ơi. Thôi, em về quê với gia đình nhé. Trời Sài Gòn hôm nay mưa rất nhiều nhưng có lẽ cũng không nhiều bằng những giọt nước mắt của các anh chị, bạn bè khóc thương em. Sao em lại ra đi đột ngột như vậy, Mẫn ơi!
Giờ này của năm trước, em ríu rít như một chú chim non khi được phân công vào mảng y tế. Em tiếp thu những bài học nghiệp vụ rất nhanh, biết vận dụng hợp lý vào từng vụ việc cụ thể và xông xáo khắp nơi làm việc, dù đề tài lớn hay nhỏ.
Em sớm thể hiện được mình là một nhà báo dám dấn thân, say nghề, đam mê công việc và không nề hà cực khổ, nguy hiểm. Điều mà các anh chị làm báo đi trước luôn mong mỏi những nhà báo trẻ các em làm được và phải làm được. Điều mà bạn đọc Tuổi Trẻ, những bệnh nhân nghèo (những người luôn làm cho các phóng viên y tế như chị, em mình phải trăn trở, khắc khoải) đòi hỏi những nhà báo chân chính phải làm được để góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Chị vẫn nhớ, để thực hiện bài viết đẩy bệnh nhân ung thư qua khám dịch vụ, loạt bài về các phòng nha khoa hoạt động không phép, bài phun nước lã chữa bá bệnh…em đã phải ngày đêm theo dõi các đối tượng, thâm nhập thực tế để ghi hình làm chứng cứ.
Có những đề tài em làm mấy tháng trời, như vụ thuốc giả…Nhưng dù thất bại, buồn hay vui thì cũng chỉ mấy ngày sau, công việc lại cuốn em đi. Những lúc bí đề tài, em lại nhắn tin “Chị có gì cho em làm không?”. Rồi em lại lao đi làm thời sự, hết vụ thiếu thuốc, lại sang sốt xuất huyết, rồi dịch sởi, tiêu chảy cấp và mới nhất là bệnh dịch Ebola...
Chỉ cách đây hơn mười ngày thôi, em và các bạn đã đưa ra ánh sáng những đối tượng dùng xe cứu thương giả để lừa bệnh nhân. Sau bài viết này, em lại tiếp tục âm thầm điều tra những đối tượng khác…Vậy mà bài viết chưa thực hiện xong, em đã không về. Chị biết em còn đang ấp ủ nhiều đề tài và lúc nào cũng nóng lòng muốn làm tới cùng sự việc. Khi vụ việc phải điều tra có kết quả tốt, em luôn bước vào phòng làm việc với nụ cười rạng rỡ trên môi. Khi có trục trặc, trắc trở mặt em buồn hiu và hay lại gần hỏi chị để tìm cách tháo gỡ. Được đi học lớp nghiệp vụ báo chí lần này, chắc em rất mừng vì có cơ hội học hỏi nghiệp vụ từ các anh chị làm báo đi trước. Bài học còn chưa xong, em đã đi xa rồi…
Mẫn ơi, em có biết kể từ hôm nay phòng làm việc mãi mãi vắng bóng em, chị và đại gia đình Tuổi Trẻ thấy trống trải thế nào không?. Không như những lần vắng mặt khác, ai cũng biết em sẽ trở về sau những chuyến công tác xa. Còn hôm nay, máy vi tính, bàn làm việc, chiếc ghế em thường ngồi vẫn còn đó, sao em lại đi mãi không về? Bao nhiêu kỳ vọng về một cây bút trẻ, nhiệt tình, xông xáo là em, cũng đi theo em mất rồi. Thôi em hãy về với mẹ, cha và ngủ yên nhé.
LÊ THANH HÀ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét