Thật không hình dung ra nổi cái cảnh những con người ngồi trong bao nilông nhờ một người khác một tay túm bao, tay kia bơi kéo “bao người” qua dòng nước chảy xiết. Và hình ảnh này sẽ cứ còn chìm trong im lặng nếu không được chính “khách qua sông” là các cô giáo quay lại bằng điện thoại di động.
Là cô giáo vùng cao nhưng sở hữu và biết sử dụng phương tiện điện tử ghi lại “con đường đau khổ” của chính thầy trò mình để trao cho nhà báo thì đó không thể nói là một vùng còn quá nghèo xa với văn minh hiện đại. Lọt vào địa thế đường bộ tới trường thì hiểm trở vách đá cheo leo, lối đi khác phải qua con suối nước chảy xiết trong 6 tháng mùa mưa, trường mẫu giáo Sam Lang, nói cho công tâm có phải “đứa con rơi” hay “con nuôi” của ngành hay chính quyền địa phương?
Trong khi giáo dục là quốc sách chiến lược hàng đầu, giáo dục là giáo dục toàn dân, mọi trẻ em đều được công bằng trong giáo dục thì thực tế mạng lưới trường học hiện có sự “phân khúc” thành trường tỉnh- trường quê; trường gần – trường vùng sâu vùng xa, ngôi trường Sam Lang này nằm trong cuối phân khúc trường vùng xa, vùng núi!
Sự phân khúc ở đây căn cứ vào trang bị, hạ tầng kỹ thuật của các ngôi trường. Những thứ này ở Sam Lang cho thấy một kiểu đầu tư cục bộ, bản vị, mạnh ai nấy lo không có một cái nhìn phối hợp rằng muốn có một ngôi trường thì tối thiểu phải có những gì, và là trách nhiệm của những ngành nào?
Ở đây, ngành giáo dục huyện là người đẻ ra ngôi trường và rất tiếc một cấp phòng GD-ĐT thì các phương tiện kỹ thuật không thể có trong tay. Ngành GD huyện chỉ có một nỗ lực tạo ra “thành tích” phủ lớp học cần đạt tới! Ngành cũng lại không có cả “dũng khí” nói lên và tranh thủ chính quyền cần phải hiểu thế nào về một ngôi trường! Nói như vậy là bởi ngay khi một phóng viên đưa thực trạng lên báo, lãnh đạo ngành GTVT đã có ngay quyết định sẽ có cầu treo cho trường Sam Lang!
Chuyện về những ngôi trường, nhất là trường vùng xa và lớp mẫu giáo tư nhân ở thành phố có khá nhiều tình huống đánh động lương tâm mọi người. Nơi này cô giáo nhà trẻ hành hạ các cháu nhỏ, nơi kia phạt những học trò không thuộc bài phải nhai ớt, và có nơi cô còn bắt cả lớp 7 liếm chiếc ghế mình ngồi… là những chuyện đáng rơi nước mắt! Đáng lưu ý là nước mắt lại rơi vào con em của tầng lớp nghèo!
Chuyện người dân trong đó có cả học trò ngày ngày qua sông bằng cách đu dây ròng rọc vừa nguy hiểm vừa hết sức nghịch lý đã từng xảy ra, và cũng nhờ nhà báo mà được khắc phục.
Chắc rằng ở những ngôi trường vùng xa việc chăm sóc y tế cho các cháu nhiều khi cũng lại như chuyện “ngồi túi qua sông” nói ở trên! Liệu cán bộ các ngành ở địa phương có an tâm cho con em mình theo học tại những nơi như Sam Lang?
Tất nhiên câu hỏi đã có hồi âm dễ biết nó là gì, nhưng có ai rơi nước mắt rùng mình khi lỡ sơ sẩy một chút thì sinh mạng của cô và trò nơi ấy đã trôi theo dòng nước?
Cao Thoại Châu
(Nguồn ảnh bìa: Tuổi Trẻ)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét